Chúa Nhật Lễ Lá – Cuộc Thương Khó Đức Chúa Giê-su Ki-tô, Chúa Chúng Ta

SUY NIỆM || Reflections.

Chúa Nhật Lễ lá hôm nay, Hội Thánh khai mạc tuần Thánh, là tuần tưởng niệm Chúa Giê-su chịu chết và sống lại vì thương chúng ta, để cứu rỗi chúng ta.

Trong suốt 5 tuần lễ mùa chay, chúng đã cầu nguyện ăn chay, bố thí, sám hối, tội lỗi, để hôm nay theo Chúa Giê-su chịu thương khó, chịu chết để cùng được sống lại vinh hiển với Người.

Nghi lễ hôm nay gồm có hai phần Kiệu lá và Thánh lễ.

Phần kiệu lá nêu cao Vương Quyền của Chúa Giê-su, đồng thời giúp chúng ta sống lại cảnh Người khải hoàn vào thành Gierusalem, được dân chúng đón rước nồng nhiệt, vì tưởng Người đã giải phóng họ khỏi nô lệ đế quốc La Mã. Nhưng Người chính là Vua hiền hoà khiêm tốn, đến giải thoát nhân loại tội lỗi. Vì thế họ thất vọng, nên trong phần Thánh Lễ, qua bài Thương Khó, chúng ta nhìn thấy họ làm khổ Người, bắt người vác thập giá và đóng đinh Người…

Chúng ta theo Chúa Giê-su khải hoàn vào thành Gierusalem, và hiệp dâng Thánh Lễ . Xin cho chúng ta cùng chịu thương khó với Chúa, để cùng được sống lại với Người.

Tin Mừng: Kiệu Lá  Mt 21, 1-11

” Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa.”

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.

Mấy ngày trước Lễ Vượt Qua, Đức Giê-su và các môn đệ đến gần thành Giê-ru-sa-lem và tới làng Bết-pha-ghê, phía núi Ô-liu. Bấy giờ, Đức Giê-su sai hai môn đệ và bảo:” Các anh đi vào làng trước mặt kia, và sẽ thấy ngay một con lừa mẹ đang cột sẵn đó, có con lừa con bên cạnh. Các anh cởi dây ra và dắt về cho Thầy. Nếu có ai nói gì với các anh, thì trả lời là Chúa cần đến chúng, Người sẽ gửi lại ngay.” Sự việc đó xảy ra như thế để ứng nghiệm lời ngôn sứ: Hãy bảo thiếu nữ Xi-on: Kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi, hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con là con của một con vật chở đồ.

Các môn đệ ra đi và làm theo lời Đức Giê-su đã truyền. Các ông dắt lừa mẹ và lừa con về, trải áo choàng của mình trên lưng chúng, và Đức Giêsu cỡi lên. Một đám người rất đông cùng lấy áo choàng trải xuống mặt đường, một số khác lại chặt nhành chặt lá mà rải lên lối đi.  Dân chúng, người đi trước kệ theo sau, reo hò vang dậy: Hoan hô con Vua Đa-vít! Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa! Hoan hô trên các tầng trời.

Khi Đức Giêsu vào Giê-ru-sa-lem, cả thành náo động, và thiên hà hỏi nhau: ” Ông này là ai vậy?” Dân chúng trả lời: ” Ngôn sứ Giê-su, Người Na-da-rét, xứ Ga-li- lê đấy.”

Đó là lời Chúa. – Lạy Chúa Ki-tô, ngợi khen Chúa.

Bài Đọc I  Is 50, 4-7

” Tôi đã không che mặc khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ, tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng.”

Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a

Đức Chúa là Chúa Thượng đã cho tôi nói năng như một người môn đệ, để tôi biết lựa lời nâng đời ai rã rời kiệt sức. Sáng sáng Người đánh thức, Người đánh thức tôi để tôi lắng tai nghe như một người môn đệ. Đức Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi, còn tôi, tôi không cưỡng lại, cũng chẳng tháo lui. Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn, giơ má cho người ta giật râu. Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ. Có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi, vì thế, tôi đã không hổ thẹn, vì thế tôi trơ mặt ra như đá. Tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng.

Đó là Lời Chúa – Tạ ơn Chúa.

 

Đáp ca  Tv 21,8-9.17-18a. 19-20. 23-14

Đáp: Ôi Thiên Chúa! Ôi Thiên Chúa! Sao Chúa lìa bỏ con? Sao Ngài đã quên con?

  1. Bao người thấy con điều mỉa mai con, họ bỉu môi, họ cười chê và lắc đầu: ” Hắn tin cậy nơi Thiên Chúa, cứu hắn đi nếu Ngài yêu thương.”
  2. Côn đồ xúm quanh bọn khuyển trông canh, lòng bàn tay, và bàn chân bị chúng chọc. Vết thương đòng roi đâm thấu, những đốt xương đếm được trên con.
  3. Y phục của con họ sẽ chia nhau, họ đùa vui, và bỏ thăm mảnh áo dài. Cúi xin Ngài mau bênh đỡ, cứu giúp con chớ lìa xa con.
  4. Danh Ngài chúng con nguyện sẽ ca khen, tại hội công, miệng truyền rao: ” Hãy kính sợ hỡi miêu duệ nhà Gia-cóp, Is-ra-el hãy cùng tôn vinh.”

Bài Đọc II   Pl 2-6-11

” Đức Ki-tô đã tự khiêm tự hạ, nên Thiên Chúa đã siêu tôn Người.”

Bài trích thư của Thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Phi-líp-phê. 

Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi vừa nghe danh Thánh Giêsu, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: ” Đức Giê-su Kitô là Chúa”.

Đó là Lời Chúa – Tạ ơn Chúa.

Câu xướng   Phil 2,8-9

” Chúa Ki-tô, vì chúng ta, đã vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá. Vì Thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu.”

Tin Mừng  Mt 26,14-27,66

” Cuộc Thương khó Đức Chúa Giê-su Ki-tô Theo Thánh Mát-thêu